TRUYỆN
CÁI ÁO
Truyện ngắn của Vũ Thanh Thế
Thắng ngao ngán thờ dài, nửa đời người tay trắng vẫn hoàn tay trắng. Bàn bè cùng lứa đều thành đạt chỉ có anh là kẻ lạc thời. Thắng lầm lũi ít nói, nhất là lúc khó khăn. Sự câm lặng đớn đau cùng khát vọng âm thầm ẩn chứa sau cả trong nụ cười.
Không một ai tin anh, nhưng anh tin mình, tin ở lòng mình. Có Lan đến với anh lúc này khác nào cây khô gặp nước. Từ hôm ấy Thắng thấy cuộc đời ấm áp hẳn lên. Mới đầu là những món quà Lan mang tới cho anh, rồi cả hai cùng ăn khi nắm xôi, lúc cái bánh. Dần dà Lan mua luôn thức ăn về nấu trưa để cùng ăn. Thắng bắt đầu thấy lo, không lẽ về việc này mình phải lấy cô ấy. Thôi đừng nghĩ làm gì, cô ấy muốn thế mà, tình bạn vẫn có thể sống như vậy chứ sao nhưng nhỡ cô ấy hy vọng thì sao? Đừng để người ta xây lâu đài rồi đổ vỡ lúc ấy sẽ khổ hơn nhiều, mình cũng chẳng vui gì. Anh muốn nói với Lan điều đó mà không sao mở miệng được, nó có thể làm tắt nụ cười lúc nào cũng tươi rói trên môi người con gái. Thời gian trôi đi, cứ như vậy, Lan ngày càng ảnh hưởng lớn tới cuộc sống của anh. Lan đã đàng hoàng nghỉ trưa, thậm chí những ngày nghỉ làm cũng đến ở với anh.
Thắng vẫn cố gắng để không phải bén mảng vào phòng trong, nơi anh chỉ cho Lan nghỉ ngơi, lúc ấy anh phân công cho mình làm người bảo vệ trung thành, Nhưng điều anh phải né tránh bấy lâu đã xảy ra. Cái buổi chiều làm anh day dứt mãi không yên. “Anh ơi lấy cho em cái túi”. Giọng cô ấy thân thiết làm sao. Anh chần chừ, lấy túi thì phải đi qua phòng Lan nhưng cũng đứng lên cố ý từng bước chân thật mạnh làm sao gây được tiếng động, để Lan hiểu rằng anh đang vào và đã vào đến nơi. Anh sững sờ giây lát trước tấm thân thon thả, nõn nà rồi quyết định nhìn thẳng, đi thẳng cầm túi cho Lan. Trở về phòng mình anh ngồi thừ như người đang say rượu. Căn phòng im lịm chỉ còn tiếng trái tim anh thình thịch… Anh tiếc cho mình chẳng biết có còn dịp may nào nữa không. Chiều nay Lan lại nhờ “Anh ơi cầm em cái áo”. Cô ấy đã cởi áo ngủ, đang chờ anh đưa áo mặc để về. Anh đã tới gần Lan lắm, chỉ còn nửa nắm tay. Lan vẫn đứng xoay lưng về phía anh chờ đợi. Một chút chần chừ rồi anh liều mạng đặt tay lên tấm vai trần. Lan quay ngoắt lại mặt đối mặt. Anh nhắm mắt, cúi đầu chờ phán quyết. Nhưng không, Lan không mắng mỏ, cũng không xô đẩy. Hay tay mềm ấy xiết chặt anh, làm rơi chiếc áo xuống sàn…
Vậy là từ đây thêm một nỗi buồn thê thảm hơn. Anh oán hận mình có tội với người ta bởi vì anh đang tìm người con gái trong mơ.
Không một ai tin anh, nhưng anh tin mình, tin ở lòng mình. Có Lan đến với anh lúc này khác nào cây khô gặp nước. Từ hôm ấy Thắng thấy cuộc đời ấm áp hẳn lên. Mới đầu là những món quà Lan mang tới cho anh, rồi cả hai cùng ăn khi nắm xôi, lúc cái bánh. Dần dà Lan mua luôn thức ăn về nấu trưa để cùng ăn. Thắng bắt đầu thấy lo, không lẽ về việc này mình phải lấy cô ấy. Thôi đừng nghĩ làm gì, cô ấy muốn thế mà, tình bạn vẫn có thể sống như vậy chứ sao nhưng nhỡ cô ấy hy vọng thì sao? Đừng để người ta xây lâu đài rồi đổ vỡ lúc ấy sẽ khổ hơn nhiều, mình cũng chẳng vui gì. Anh muốn nói với Lan điều đó mà không sao mở miệng được, nó có thể làm tắt nụ cười lúc nào cũng tươi rói trên môi người con gái. Thời gian trôi đi, cứ như vậy, Lan ngày càng ảnh hưởng lớn tới cuộc sống của anh. Lan đã đàng hoàng nghỉ trưa, thậm chí những ngày nghỉ làm cũng đến ở với anh.
Thắng vẫn cố gắng để không phải bén mảng vào phòng trong, nơi anh chỉ cho Lan nghỉ ngơi, lúc ấy anh phân công cho mình làm người bảo vệ trung thành, Nhưng điều anh phải né tránh bấy lâu đã xảy ra. Cái buổi chiều làm anh day dứt mãi không yên. “Anh ơi lấy cho em cái túi”. Giọng cô ấy thân thiết làm sao. Anh chần chừ, lấy túi thì phải đi qua phòng Lan nhưng cũng đứng lên cố ý từng bước chân thật mạnh làm sao gây được tiếng động, để Lan hiểu rằng anh đang vào và đã vào đến nơi. Anh sững sờ giây lát trước tấm thân thon thả, nõn nà rồi quyết định nhìn thẳng, đi thẳng cầm túi cho Lan. Trở về phòng mình anh ngồi thừ như người đang say rượu. Căn phòng im lịm chỉ còn tiếng trái tim anh thình thịch… Anh tiếc cho mình chẳng biết có còn dịp may nào nữa không. Chiều nay Lan lại nhờ “Anh ơi cầm em cái áo”. Cô ấy đã cởi áo ngủ, đang chờ anh đưa áo mặc để về. Anh đã tới gần Lan lắm, chỉ còn nửa nắm tay. Lan vẫn đứng xoay lưng về phía anh chờ đợi. Một chút chần chừ rồi anh liều mạng đặt tay lên tấm vai trần. Lan quay ngoắt lại mặt đối mặt. Anh nhắm mắt, cúi đầu chờ phán quyết. Nhưng không, Lan không mắng mỏ, cũng không xô đẩy. Hay tay mềm ấy xiết chặt anh, làm rơi chiếc áo xuống sàn…
Vậy là từ đây thêm một nỗi buồn thê thảm hơn. Anh oán hận mình có tội với người ta bởi vì anh đang tìm người con gái trong mơ.
Trích Báo "Tiền Phong" -1998
Em đây anh nè. Đây là nhà cũ, em ít vô lắm, bây giờ Yahoo sập, lại phải về quét mạng nhện mà ở thôi
Mặc áo nhanh còn dọn nhà Lão ơi! Hôm nay đi làm về lại nghe nói Yahoo sắp đóng cửa
Cháu mần nhà Mới ĐẸP cho Bác nhé !
"http://yume.vn/phong-suong "
NHỚ BÁO CHO CHÚ DŨNG , CHÚ TÂM VÀ CÔ BẠCH
DƯƠNG BIẾT NHÉ
CHÚC CHÚ ĐÊM MÙA THU , MÁT MẺ, VUI VẺ VÀ NGON GIẤC NHÉ
THÔNG BÁO TRÊN YAHOO HONG KONG
重要公告:Yahoo! Blog將於2013年10月30日進入唯讀模式,2013年12月26日關閉服務
Lưu ý quan trọng: Yahoo! Blog sẽ là 30 tháng 10 năm 2013 vào chế độ chỉ đọc, ngày 26 tháng 12 năm 2013 đóng cửa dịch vụ
http://nguyenhaidang0409.blogspot.com/2013/08/ca-rem-tuoi-tho.html?showComment=1377878530893#c5679554525584534184
Buổi tối vui nhé
Đừng ham của lạ có ngày nốc ao
toàn văn thông báo trên nè:
Lưu ý quan trọng: Yahoo! Blog sẽ là 30 tháng 10 n..
Mắc chi ấp ớ để anh tò mò
Hay là để đấy cỡi cho
Cời rồi như thể đến bờ núi đôi HE HE HE
Chúc Lão một buổi tối hạnh phúc.
NN sang nhòm cái rùi về thui
chúc LN vui ạ
Kẻo mà anh ngã lật nhào đó em
- Ngã rồi em bế anh lên
Cho anh biết được cõi tiên thế nào
vay em kg phai nguoi con gai trong mo cua anh sao? hi..hi..
Tại ai sai khiến đê mê ập vào
Con tim day rất nôn nao
Dịp may hữu ý dạt dào niềm tin.
Chúc Lão ngủ ngon mộng niềm vui.
chúc lão ngủ ngon, mơ thấy cái áo nhé!
CHÚC CHÚ ĐÊM THU MÁT MẺ , VUI VẺ , THUẬN LỢI,
MỌI ĐÊM NHƯ Ý NHÉ
nhờ anh đính lại giúp em tí nào
Khi đính chớ có nhìn vào
Em không mắc cỡ, sợ anh ngại ngần...
Thế mà ko chịu thì mình nhìn thôi
Ngày mới vui thật nhiều nhe Lão!
và người "phụ nữ" cũng hiếm có
Kết cục câu chuyện: đẹp đôi!!!!
NN chào LN vui ạ
Bài hay lão ạ, ảnh minh hoa nhìn thấy mắt sáng ra đấy
Thôi thì cháu đọc truyện của VTT đỡ dzậy.
Mau về mà nhận áo này lòi ra
bài hiện ta nhặt ba tem một lần
tem cho nàng bạch chàng Tâm
tem cho út ngọc già làng gia lai..... hề hề hề
Sáng nay bài hiện mới hay lạ kỳ
Tem vàng ta cứ nhặt đi
Mở hàng bán áo có khi giàu hà