Mùa thu của tôi

Ngày nào cũng bắt đầu từ buổi bình minh.Năm nào cũng bắt đầu từ mùa xuân.
Với tôi,năm bắt đầu từ mùa thu.Đó là mùa của tựu trường,mùa của bầu trời xanh thẳm,mùa của tình yêu đôi lứa.
Tôi cũng yêu anh từ mùa thu không thể nào quên ấy
Chuyện tưởng đùa mà thật.
Chúng tôi quen nhau rất lâu rồi.Anh chẳng có gì làm tôi ''say nắng''. Anh gầy gò,nhỏ thó so với mẫu đàn ông tôi thích.Anh có nước da khỏe mạnh của một người từng trải ;mỗi lần tôi có việc đến cơ quan anh.Tôi nhận thấy đôi mắt anh sáng ngời khi nhìn tôi.Rồi anh pha nước mời tôi uống.Nhẹ nhàng,thong dong không vội vàng.Anh nhìn tôi uống nước,nghe tôi chuyện trò ríu rít như chim sáo.
Chẳng biết từ khi nào nữa,mỗi lần tôi nhắn tin cho anh.Anh đều điện lại : ''co việc gì không?'' .Sau này biết tôi thích nhắn tin thì anh nhắn lại : ''co việc gì không em?''
Lạ thế .Lúc nào cũng phải ''có việc gì?'' .Mà có việc thật. Nhưng không hiểu tại sao tôi vẫn muốn thông báo ngầm cho anh biết. ''tôi sẽ đến''
Anh vẫn vậy, bé nhỏ , gày guộc và nụ cười thường trực.Có vẻ không phải là nụ cười thường trực.Anh cười thật ,anh vui thật khi thấy tôi.Giờ để ý kỹ anh.Tôi mới thấy anh hiền,vẻ dịu hiền được dấu sau vẻ khắc khổ,sương gió.Tôi bắt đầu trêu anh .Anh bắt đầu kể chút chút về mình.Tự nhiên tôi muốn đùa anh,làm nũng anh.Anh bảo:
-Khéo đùa lại thành thật đáy?
Tôi cong môi thách thức:
-Còn lâu mới là thật.
Tôi cũng chẳng biết nữa, không thể lý giải nổi.Tôi nhớ anh.
Và chúng tôi yêu nhau. Yêu điên cuồng,yêu dại khờ. Yêu như chưa bao giờ được yêu.
Với tôi,năm bắt đầu từ mùa thu.Đó là mùa của tựu trường,mùa của bầu trời xanh thẳm,mùa của tình yêu đôi lứa.
Tôi cũng yêu anh từ mùa thu không thể nào quên ấy
Chuyện tưởng đùa mà thật.
Chúng tôi quen nhau rất lâu rồi.Anh chẳng có gì làm tôi ''say nắng''. Anh gầy gò,nhỏ thó so với mẫu đàn ông tôi thích.Anh có nước da khỏe mạnh của một người từng trải ;mỗi lần tôi có việc đến cơ quan anh.Tôi nhận thấy đôi mắt anh sáng ngời khi nhìn tôi.Rồi anh pha nước mời tôi uống.Nhẹ nhàng,thong dong không vội vàng.Anh nhìn tôi uống nước,nghe tôi chuyện trò ríu rít như chim sáo.
Chẳng biết từ khi nào nữa,mỗi lần tôi nhắn tin cho anh.Anh đều điện lại : ''co việc gì không?'' .Sau này biết tôi thích nhắn tin thì anh nhắn lại : ''co việc gì không em?''
Lạ thế .Lúc nào cũng phải ''có việc gì?'' .Mà có việc thật. Nhưng không hiểu tại sao tôi vẫn muốn thông báo ngầm cho anh biết. ''tôi sẽ đến''
Anh vẫn vậy, bé nhỏ , gày guộc và nụ cười thường trực.Có vẻ không phải là nụ cười thường trực.Anh cười thật ,anh vui thật khi thấy tôi.Giờ để ý kỹ anh.Tôi mới thấy anh hiền,vẻ dịu hiền được dấu sau vẻ khắc khổ,sương gió.Tôi bắt đầu trêu anh .Anh bắt đầu kể chút chút về mình.Tự nhiên tôi muốn đùa anh,làm nũng anh.Anh bảo:
-Khéo đùa lại thành thật đáy?
Tôi cong môi thách thức:
-Còn lâu mới là thật.
Tôi cũng chẳng biết nữa, không thể lý giải nổi.Tôi nhớ anh.
Và chúng tôi yêu nhau. Yêu điên cuồng,yêu dại khờ. Yêu như chưa bao giờ được yêu.
Và thế rồi từ đó ta yêu thu
huhu